Bức Tranh Thiên Nhiên Tây Tiến

     

“Tây Tiến là sự tiếp tục của một cái thơ lãng mạn nhưng mà đã được người sáng tác thổi vào hồn thơ hết sức trẻ, siêu mới, khác hoàn toàn những giờ thơ bi tráng não nùng” – Vũ Thu Phương

*

Tây Tiến - Bức tranh thiên nhiên và hình tượng người lính

Tây Tiến là một trong những áng thơ đẹp nhất của nền văn học Việt Nam, đi lại tiếp tục giữa lãng mạn với hiện thực, giữa hòa hoa phong độ và kiên trì bất khuất. Có thể nói, quang Dũng đã thổi một hồn thơ rất riêng vào rất nhiều tác phẩm của ông, để nó vừa có tác dụng bất lên nét trẻ đẹp thiên nhiên thơ mông, lại tự khắc họa hình tượng người lính tp. Hà nội hào hoa

Vẻ rất đẹp thiên nhiên

Tây Bắc là thiếu nữ thơ của tương đối nhiều nhà thơ, bởi thiên nhiên nơi đó mang trong mình 1 nét đẹp mắt vô cùng đặc thù khi vừa có sự lãng mạn nên thơ, vừa gồm sự hoang sơ, gian nguy của đồi núi. Nét xinh đó đã chiếm trọn trái tim ở trong nhà thơ:

Sông Mãxa rồi Tây Tiến ơi!Nhớ về rừng núi, nhớ đùa vơi.Sài Khaosương phủ đoàn quân mỏi,Mường Láthoa về trong đêm hơi.

Bạn đang xem: Bức tranh thiên nhiên tây tiến

Mở đầu bài thơ là hình hình ảnh sông Mã, địa danh lừng danh của Tây Bắc. Mở ra cho nỗi nhớ trong phòng thơ về vùng núi hoang sơ nhưng kì vĩ. Cảm giác chủ đạo trong bài bác thơ là nỗi nhớ:

Nhớ về rừng núi, nhớ đùa vơi

Đó là 1 nỗi lưu giữ khó có thể định hình, tính từ nghịch vơi diễn tả sự domain authority diết, lại mung lung khó nói theo cách khác bằng lời. Phần đông cuộc chia ly không hẹn trước, chỉ còn có thể vĩnh cửu trong nỗi ghi nhớ như vậy là vấn đề thường xuyên phát hiện trong thời gian chiến tranh:

Ðó là cuộc chia tay chói ngời nhan sắc đỏTươi như cánh nhạn lai hồngTrưa một ngày chuẩn bị ngả sang đôngThu, tự dưng nắng quà lên bùng cháy -Cuộc phân tách li màu đỏ

Nhà thơ lưu giữ thiên nhiên tây bắc da diết:

Sài Khaosương bao phủ đoàn quân mỏi,Mường Láthoa về trong đêm hơi.

Nhà thơ sàng lọc những địa điểm lạ lẫm, ít ai nhắc tới để diễn tả sự heo hút của nơi đây, vắng vẻ cùng ít bạn qua lại. Cả Tây Tiến là một nỗi nhớ khôn nguôi của nhà thơ về một vùng đất 1 thời trận mạc. Vậy nên, khi nhắc đến địa danh này, ta nhận thấy những kí ức của quá khứ hiện nay về thật tươi nguyên, nó chen lấn thực tại, làm cho độ nhoè thân hai ko gian: không gian hiện tại và không gian hồi tưởng. Bởi vì thế, dù lạ lẫm, qua hồn thơ cùng nỗi ghi nhớ Quang Dũng, các địa danh ấy xâm lăng cõi nhở fan đọc, góp họ yên trọng tâm cùng "Quang Dũng -trôi’ về một vùng khu đất đẹp đẽ, kinh hoàng và mộng mơ, đằm thắm.

*

Thiên nhiên ấy được diễn đạt rõ hơn qua hồ hết câu thơ tiếp theo:

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm,Heo hút đụng mây, súng ngửi trời.Ngàn thước lên cao, nghìn thước xuống,Nhà aiPha Luôngmưa xa khơi.

Nhà thơ áp dụng cách ngắt nhịp thơ 4/4, thanh trắc nhiều khiến cho câu thơ như bị bẻ gãy làm cho đôi, nhằm biểu đạt độ cao tuyệt đối của núi rừng Tây Bắc. Các từ láy “khúc khuỷu”, “thăm thẳm” diễn đạt sự trắc trở của địa hình hiểm trở, các tính từ bạo dạn làm tăng mức độ hiểm trở của vạn vật thiên nhiên Tây Bắc. Độ cao của tây-bắc được diễn đạt bằng câu thơ “ súng ngửi trời” là 1 trong nét phá phương pháp của quang đãng Dũng. Số từ ngàn như càng làm tăng thêm khoảng cách. Nét vĩ đại dữ dội choàng lên từ rất nhiều đỉnh núi cao vời vợi, cao va đến trời; hiện hữu lên từ phần đa cung con đường quanh teo uốn lượn giữa muôn nghìn núi non điệp trùng với phần đa triền dốc cheo leo. Câu thơ khiến cho người hiểu mường tượng được hầu như vực sâu thăm thẳm, hun hút. Trong thơ gồm cả họa với nhạc, sự phối hợp tài tình của ngữ điệu đã giúp người đọc tưởng tượng ra được bức tranh thiên nhiên một cách trọn vẹn nhất.

*

Nhưng Tây Bắc không chỉ có hùng vĩ, không chỉ là có heo hút. Tây Bắc cũng khá nên thơ cùng lãng mạn:

Nhà ai pha Luông mưa xa khơi

Câu thơ bất ngờ sử dụng toàn thanh bằng nhằm miêu tả sự đề nghị thơ của núi rừng Tây Bắc, ta hoàn toàn có thể mường tượng được núi rừng ẩn hiện nay sau màn mưa, lặng bình và đẹp đẽ. Tây Bắc luôn có nhì mặt, một mặt gian nguy cực độ, một phương diện lại an ninh đến lạ lùng:

Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói,Mai Châumùa em thơm nếp xôi.

Xem thêm: Thành Phần Phụ Chú Là Gì ? Ví Dụ Thành Phần Phụ Chú Nêu Một Ví Dụ Về Thành Phần Phụ Chú

Chao ôi! tây bắc yểu điệu như một bạn thiếu nữ, thiên nhiên ẩn hiện tại trong làn khói, làn hương, ấm cúng và đầy tình người. Nhà thơ Chế Lan Viên cũng đã từng có lần viết:

Anh thế tay em cuối mùa chiến dịchVắt xôi nuôi quân em đậy giữa rừngĐất tây-bắc tháng ngày không có lịchBữa xôi đầu còn toả nhớ mùi hương

Có lẽ thiên nhiên tây-bắc – trung tâm của cách mạng luôn chiếm trọn trái tim của các nhà thơ do vẻ rất đẹp hùng vĩ lại lãng mạn của nó.

Hình tượng bạn lính

Hình tượng người lính vào Tây Tiến vô cùng đặc biệt, khi các nhà thơ cùng thời tìm kiếm vẻ đẹp can đảm của họ,Quang Dũng lại đi tìm kiếm nét hào hoa của rất nhiều chàng trai mới lớn. Không ngần ngại mô tả hiện thực khổ đau để làm nổi nhảy lên vẻ đẹp của bộ đội chũm Hồ, bi mà lại không lụy:

Tây tiến đoàn binh ko mọc tócQuân xanh color lá dữ oai phong hùm

Nhà thơ quang quẻ Dũng call tên binh đoàn của chính bản thân mình bằng tên gọi khá thú vui "đoàn binh không mọc tóc”. Thật thú vui khi phần đa con tín đồ ấy lại lấy chủ yếu hiện thực đau đớn khốc liệt để trở thành niềm tự tôn và từ bỏ tôn cho thiết yếu mình. Câu thơ lắp thêm hai tạo thành hai vế đối lập: "quân xanh color lá" cùng với "dữ oai phong hùm", một bên là mẫu thiếu thốn khó khăn gian khổ, một bên là khí phách nhân vật của những người lính Tây Tiến. Bố tiếng "dữ oai hùm" khiến cho một âm hưởng mạnh khỏe hùng tráng đến câu thơ, tín đồ đọc cảm giác được khí cụ của đoàn quân ra trận, câu thơ ngắt nhịp mạnh bạo tô đậm nét hùng dũng, đồng thời diễn tả sự chủ động ứng phó với hoàn cảnh của những người dân lính. Khó khăn khăn thách thức đã quá quen so với họ với tôi luyện họ bao gồm một ý chí kiên cường:

Rải rác biên thuỳ mồ viễn xứ,Chiến ngôi trường đi chẳng tiếc đời xanh.Áo bào ráng chiếu, anh về đất,Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Những con fan với lí tưởng sống cao đẹp, sẽ ra đi chẳng tiếc nuối tuổi trẻ, vì độc lập tự vày cho dân tộc, ví sự thành công xuất sắc của trường kì phương pháp mạng. Nhà thơ đã sử dụng hình hình ảnh áo bào để nói tới cái bị tiêu diệt của bạn chiến sĩ, như 1 lời cảm ơn sâu sắc ở trong nhà thơ, cũng giống như khiến cho những cái chết ấy trở cần cao quý.

*

Song ngay toàn bộ cơ thể lính vào thơ của quang Dũng cũng mang trong mình 1 nét thơ mộng riêng:

Mắt trừng gửi mộng qua biên giớiĐêm mơ hà nội dáng kiều thơm

Trong bài bác “Đất nước”, Nguyễn Đình Thi đã có lần viết:

Người ra đi đầu không ngoảnh lạiSau sống lưng thềm nắng và nóng lá rơi đầy

Ý muốn nói, dẫu đã dứt lòng ra đi, vẫn không thể nào gạt bỏ được các tiếc nuối, những bé người hà nội thủ đô mang trong hài lòng cao cả, dẫu vậy cũng ko thể bỏ qua vẻ đẹp mắt hào hoa của họ. Nhì câu thơ đã nhấn mạnh chữ "mộng" cùng "mơ”. Từ "trừng“được dùng khá đặc sắc, nó cho thấy bao nhiêu trọng tâm nguyện, từng nào khát vọng hoài bão tự lòng lòng đêu dưng cả lên trên ánh mắt. "Mắt trừng" chỉ một hành vi mạnh, nhưng không phải là trừng trị, dọa nạt mà lại là tầm nhìn đau đáu, khôn nguôi diễn đạt những nhung nhớ, mong muốn đến tự khắc khoải. Chữ "mộng" làm cho câu thơ như bị trùng xuống, ẩn chứa xúc cảm bâng khuâng.

Câu thơ phân thành hai thái cực, một mặt quyết đoán, một mặt hào hoa. Trong những giấc mơ, những người lính vẫn được phép mơ về những hạnh phúc cá nhân, đa số điều ước nhỏ nhoi thầm bí mật ẩn trong một dáng Kiều thơm:

Những điều vĩ đại trên quốc gia bao laVẫn không quên niềm riêng nhỏ nhấtChung thuỷ tuyệt nhất là tình yêu của đấtMỗi màu sắc hoa hầu như thấm đượm tình fan - color tím hoa mua

Các công ty thơ luôn để ý đến đầy đủ rung động thầm bí mật của fan lính, kia là hồ hết tình cảm vô cùng đỗi bình thường. Công ty phê bình Phong Lan nhận định: “Tây Tiến là 1 tượng đài bạt mạng về fan lính vô danh” – văng mạng bởi bao gồm những vẻ đẹp hào hoa, hào hùng bi tráng.

Xem thêm: Chú Thích Bức Ảnh Bác Hồ Đeo Khăn Quàng Đỏ, Ai Là Người Vinh Dự Được Bác Hồ Đeo Khăn Quàng Đỏ

Tây tiến, với hầu hết hình hình ảnh chân thật nhất đã miêu tả thành công một thiên nhiên tây-bắc hùng vĩ, lại im bình đề xuất thơ, bên cạnh đó làm nhảy lên được hình tượng fan lính hào hùng, lịch lãm mang đậm màu Hà thành.