MỐI QUAN HỆ GIỮA CỐNG HIẾN VÀ HƯỞNG THỤ

     

I. Dàn ýnghị luận thôn hội về quan liêu điểm: hiến đâng hết mình, trải nghiệm tối đa (Chuẩn)

1. Mở bài

Giới thiệu vấn đề nghị luận: hiến đâng hết mình, trải nghiệm tối đa.

Bạn đang xem: Mối quan hệ giữa cống hiến và hưởng thụ

2. Thân bài

a. Lý giải nội dung quan lại điểm- phân tích và lý giải các khái niệm: "Cống hiến", "hưởng thụ".

- giải thích nội dung quan điểm: Bàn lối sống cống hiến, đóng góp trong quan hệ với sự tận hưởng và hưởng trọn thụ.

b. đàm đạo về vấn đề nghị luận- "Cống hiến không còn mình":

+ Là lối sinh sống tích cực, giúp nhỏ người xác minh giá trị mãi mãi của bạn dạng thân...(Còn tiếp)


Trong tranh ảnh vô cùng phong phú, phức hợp của cuộc sống, mỗi con fan lại xác lập cho bản thân đa số lí tưởng, mục đích sống không giống nhau. Có tín đồ chỉ ước ao sống bình yên trong chiếc vỏ bọc của sự bình an, êm ấm; có người lại sẵn sàng hi sinh bạn dạng thân để góp sức cho cuộc đời. Bàn về vụ việc này, có tín đồ nêu ra quan lại điểm: "Cống hiến không còn mình, thưởng thức tối đa". Ý loài kiến trên vẫn khái quát nhận định và đánh giá về việc "cống hiến" và "hưởng thụ" trong cuộc sống đời thường của nhỏ người.

"Cống hiến" là 1 trong những thể hiện của lối sinh sống "Mình bởi mọi người", thể hiện qua việc con tín đồ biết mang đến đi, biết đóng cống hiến lực, trí tuệ, tài năng của bản thân nhằm phục vụ ích lợi chung. "Hết mình" là trường đoản cú ngữ diễn đạt sự tận tâm, tận lực vày một mục tiêu nào đó. Còn "hưởng thụ" là hành động thể hiện vấn đề sử dụng, tận hưởng những gì mà phiên bản thân đã chiếm lĩnh được. "Tối đa" mô tả giới hạn sống mức cao nhất và cấp thiết đạt ngưỡng cao hơn. Như vậy, câu nói "Cống hiến hết mình, thưởng thức tối đa" đang thể hiện cách nhìn về lối sinh sống cống hiến, góp sức trong mối quan hệ với sự tận hưởng và hưởng trọn thụ.

"Cống hiến hết mình" là lối sống tích cực so với mọi thời đại. Khi đem tài năng, mức độ lực, trí tuệ của phiên bản thân để cố gắng nỗ lực vì quyền hạn và sự cải cách và phát triển chung, con fan sẽ phát huy hết gần như tiềm lực, giá trị của bạn dạng thân. Đồng thời, khẳng định ý nghĩa tồn tại và quý hiếm đích thực của mình. Vào thời đại binh cách chống lại kẻ thù xâm lược, tất cả biết bao tín đồ đã vấp ngã xuống để đảm bảo an toàn chủ quyền, hòa bình dân tộc. Bọn họ đã cống hiến tuổi xuân, tuổi đời: "Chiến ngôi trường đi chẳng nuối tiếc đời xanh" (Trích "Tây Tiến" - quang Dũng) và hy sinh xương máu triển khai lí tưởng cao đẹp. Còn trong thời đại ngày nay, tất cả biết bao con tín đồ lao động, thao tác làm việc trong âm thầm lặng bởi sự trở nên tân tiến của khu đất nước. Bọn họ không xong nỗ lực, nỗ lực để cống hiến mình vào sự nghiệp chung. Đó là các con fan quên đi tác dụng cá nhân, quên đi cái "tôi" riêng và chỉ nghĩ đến mẫu "ta" bình thường theo lẽ sống "Mình bởi vì mọi người".

"Hưởng thụ tối đa" là lối sinh sống vừa mang chân thành và ý nghĩa tích rất vừa mang ý nghĩa tiêu cực. Quan điểm đó chỉ mang ý nghĩa sâu sắc tích cực nếu con người tận hưởng, đuc rút những kết quả này đạt được trong kích thước và lắp bó, tỉ lệ thành phần thuận, hài hòa với sự cống hiến. Vì chưng khi lao động, thao tác làm việc hết mình, bọn họ hoàn toàn bao gồm quyền tận hưởng những điều xứng đáng để giúp bạn dạng thân cảm thấy dễ chịu và thoải mái hơn và xuất hiện động lực để thường xuyên nỗ lực cống hiến. Tuy nhiên, khi hoàn hảo nhất hóa trọng tâm lí hưởng trọn thụ, con tín đồ sẽ thuận lợi sa vào lối sống nạp năng lượng chơi sa đọa, chỉ cân nhắc lợi ích cá nhân và dần dần quên đi đa số lí tưởng cao đẹp của việc "cho đi", của lối sinh sống cống hiến.

Như vậy, nhỏ người cần phải biết xác lập mang đến mình đa số lí tưởng sinh sống cao đẹp mắt của việc "cho đi" để rất có thể "cống hiến hết mình" trung ương - tài - sức do sự cách tân và phát triển chung của cùng đồng. Đồng thời, tận hưởng thành trái một giải pháp cân đối, hợp lý và gồm chừng mực để gia hạn những lẽ sống, hành động có ích và kị xa sự cám dỗ của lối sống ăn uống chơi sa đọa.

Quan điểm "Cống hiến không còn mình, thưởng thức tối đa" đã diễn đạt những bài bác học thâm thúy về lối sinh sống cống hiến, đề cập nhở con người nên biết cân bằng giữa việc "cho đi" với "nhận lại". Là những giới trẻ đang ngồi trên ghế công ty trường, họ cần nỗ lực, nỗ lực học tập thật giỏi để đóng góp sức trẻ, nhiệt độ huyết, đam mê, năng lực vào việc làm xây dựng, bảo quản và cách tân và phát triển dân tộc.

---------------------HẾT-----------------

Một phần tử giới trẻ thời buổi này đề cao ý niệm Sống không còn mình, thưởng thức tối đa. Anh/chị có chấp nhận với ý niệm sống ấy không? Hãy viết bài bác nghị luận thôn hội về quan điểm: góp sức hết mình, trải nghiệm tối đa để trình bày ý kiến của bản thân về ý kiến sống ấy. Để có thêm những phát minh hay cho quy trình viết bài, chúng ta hãy cùng tìm hiểu thêm bài văn chủng loại mà công ty chúng tôi giới thiệu tiếp sau đây nhé!


trang web này dựa vào vào doanh thu từ chu kỳ hiển thị quảng cáo nhằm tồn tại. Vui mắt tắt trình ngăn quảng cáo của bạn hoặc tạm dừng tính năng chặn quảng cáo cho website này.

*

*

Suy nghĩ về về vấn đề hiến đâng và thưởng thức trong cuộc sống

Khi trở thành một trong những phần của lịch sử, mỗi con người không chỉ là sống cuộc sống của riêng mình ngoài ra sống cuộc sống của cộng đồng, thuộc tồn tại và cải tiến và phát triển với môi trường thiên nhiên tự nhiên, làng mạc hội xung quanh. Trong sự mãi sau ấy, bao gồm biết bao sự việc mà con bạn phải dìm thức cùng giải quyết để sở hữu thể bảo trì và nâng cao chất lượng sự sống. Cống hiến và thưởng thức là hai trong những những phương diện như thế. Dấn thức về sự việc này, có ý kiến cho rằng: “Đừng tìm kiếm mọicách để hưởng thụ mà hãy tra cứu mọi phương pháp để cống hiến”.

Cống hiến là gì? thưởng thức là gì?

Cống hiến là tạo nên những quý hiếm hữu ích đóng góp phần thúc đẩy cùng đồng, xã hội với đất nước. Trái lại với cống hiến là tận hưởng thụ. Trải nghiệm là đón nhận, nhấn về rất nhiều điều giỏi đẹp cơ mà mình mong muốn muốn, khao khát. Fan biết góp sức là người luôn luôn nỗ lực thao tác làm việc tạo ra các giá trị hữu ích, đến đi nhiều hơn thế nữa là dìm lại. Người hưởng thụ là bạn chỉ biết nhận về mình mà không thích lao rượu cồn hoặc mang lại đi một cái gì.

Tại sao nên góp sức hơn là hưởng trọn thụ?

Xã hội cải tiến và phát triển được là bởi vì mỗi cá thể biết đóng hiến đâng mình để xây cất từng ngày. Ví như chỉ biết hưởng trọn thụ, con người sẽ nghĩ mang lại hưởng lạc, lạc thú cơ mà quên nhiệm vụ đóng góp, dựng xây của chính mình đối với cùng đồng, dần dần sẽ trở thành tín đồ lười lao động, ích kỷ, chỉ nghĩ đến bạn dạng thân. Người thưởng thức luôn ỷ lại, dựa dẫm, vô trách nhiệm với gia đình, thôn hội, kiềm hãm buôn bản hội phân phát triển, thậm chí là tạo hại cho cộng đồng. Tìm kiếm mọi cách để hưởng thụ là biểu hiện của lối sinh sống gấp, ích kỷ, bé nhỏ hòi. Ngược lại, luôn luôn cống hiến, hành động nỗ lực không ngừng để cống hiến mình vào sự phát triển của xã hội sẽ khởi tạo ra những giá trị hơn. Tìm mọi cách để cống hiến là lý tưởng đẹp nhất đẽ, hành động cao cả đáng được ngợi ca, góp phần cải thiện giá trị của mỗi cá nhân trong đời sống. Đó là cách để mỗi họ sống hữu ích hơn, có ý nghĩa hơn với để được xã hội tôn vinh.

Xem thêm: Với Các Chữ Số 0 1 2 3 4 5 Có Thể Lập Được Bao Nhiêu Số Gồm 8 Chữ Số Trong Đó Chữ Số 1 Có Mặt 3 Lần

Nhà chưng học Anh-xtanh đã có lần nói: “Chỉ có cuộc sống vì người khác bắt đầu là cuộc sống đời thường đáng quý”. Xuất hiện trên đời, mỗi người đã được thừa kế những thành quả vật chất và ý thức mà những thế hệ đi trước đã tạo dựng với để lại. Một cách tự nhiên và thoải mái và bằng kết quả lao rượu cồn của mình, con fan được phép thu nhận, thực hiện cho bản thân những thành phầm văn hóa đồ gia dụng thể và phi đồ vật thể, từ chiếc ăn, dòng mặc, phương tiện đi lại đến trí thức khoa học, các hoạt động nghệ thuật, giải trí… bao gồm được các chiếc đó là nhờ sự góp sức của biết bao bạn trong cộng đồng: tín đồ nông dân làm nên hạt gạo, bạn thợ tạo nên sự vải vóc, tín đồ kĩ sư kiến tạo ra xe pháo cộ, fan thầy giáo truyền thụ loài kiến thức, tín đồ nghệ sĩ sáng chế ra các sản phẩm văn nghệ…

Thánh Gandhi đã từng nói: “Con tín đồ trở nên to con theo mức độ họ làm cho đồng nhiều loại hạnh phúc”. Đến lượt mình, mọi người lại phải hiến đâng sức lực với trí tuệ của bạn dạng thân để tạo ra nguồn của cải ship hàng cộng đồng, đóng góp thêm phần làm cho đời sinh sống ngày càng tốt đẹp hơn. Nếu trải nghiệm là thu nhận, thụ hưởng các tiện nghi của cuộc sống thì cống hiến là đóng góp, dâng hiến những kỹ năng của phiên bản thân cho cộng đồng. Góp sức và tận hưởng thụ, nói chung, là như thế. Tuy nhiên với riêng mỗi người, mối quan hệ giữa chúng lại không còn giản đơn. Nhận thức vấn đề này gắng nào để hoàn toàn có thể sống xuất sắc và sống đẹp là vấn đề mà tương đối nhiều người, duy nhất là tuổi trẻ quan tâm. Ý kiến trên đây rất có thể coi là một lý thuyết đừng chỉ nghĩ về đến việc tìm và đào bới mọi cách để thụ hưởng kế quả lao rượu cồn của bạn khác mà buộc phải tìm mọi cách để sống bao gồm ích, đóng cống hiến mình vào sự tiến bộ chung của cộng đồng, nhân loại.

“Đừng tìm kiếm mọi cách để hưởng thụ cơ mà hãy tìm mọi phương pháp để cống hiến”.Chẳng đề xuất ngẫu nhiên cơ mà ai đó đã đưa ra tứ tưởng, thừa nhận thức về vấn đề cống hiến và trải nghiệm như trên. Vì như họ đều biết, thưởng thức và góp sức là nhì mặt quyền hạn và trách nhiệm ràng buộc cho nhau mà mọi người khi sinh sống trong cộng động cần được có. Là 1 trong những thành viên của cộng đồng bé dại – gia đình, xã hội lớn – thôn hội cùng nhân loại, mỗi người vừa bao gồm quyền, có điều kiện thừa hưởng, tiêu dùng những thành quả đó mà các thế hệ đi trước đã tạo thành nhưng quay trở lại phải có nhiệm vụ đóng góp sức mình vào sự cải tiến và phát triển chung của các cộng đồng ấy. Đấy là nhị mặt biện chứng của cặp khái niệm “cho” và “nhận” mang tính triết học, phản ánh một quy cách thức tất yếu ớt của đời sống cơ mà nhà thơ Tố Hữu khi sinh thời đã từng viết trong thơ :

“Đã làm con chim, mẫu láCon chim đề nghị hót, mẫu lá đề xuất xanhLẽ làm sao vay mà không trảSống là cho đâu phải nhận riêng mình”

(Một khúc ca)

Không chỉ bao gồm vậy, cống hiến và hưởng thụ còn là vụ việc đạo đức, đạo lý có tác dụng người: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, “Uống nước ghi nhớ nguồn”… “Ăn quả” và “Uống nước” là tận hưởng thụ. “Nhớ kẻ trồng cây”, “nhớ nguồn” là cách biểu hiện biết ơn, nhưng không phải là hàm ơn thuần túy bằng tấm lòng, tình cảm, bằng lời giỏi ý đẹp mắt mà yêu cầu bằng hành động thực tiễn – những hành vi lao động có lợi để tạo nên cái “cây” ấy sống thọ tươi xanh, “nguồn” “nước” kia đời đời không vơi cạn.

“Đời fan được đo bởi tư tưởng và hành động chứ đâu chỉ có được tính bởi thời gian” (Mô-ri-sơn). Ví như chỉ kiếm tìm mọi cách để hưởng thụ, con fan sẽ chỉ nghĩ đến sự việc hưởng lạc, đến lạc thú mà quên nhiệm vụ đóng góp, dựng xây của mình đối với cùng đồng. Ví như cứ như vậy, từ từ anh sẽ trở nên kẻ lười lao động, ích kỷ, chỉ nghĩ về đến phiên bản thân, từ bỏ đó hình thành thói ỷ lại, dựa dẫm, vô trách nhiệm với gia đình, buôn bản hội. Tìm mọi cách để hưởng thụ là biểu lộ của lối sinh sống gấp, sống như thể ngày mai đã chết, bỏ mặc những gì diễn ra xung quanh. Sống như vậy có khác gì nước ở biển lớn Chết trong mẩu truyện “Hai biển lớn hồ” (Trích Quà khuyến mãi ngay cuộc sống).


Trong khi đó, tìm kiếm mọi cách để cống hiến là hành vi nỗ lực không ngừng để góp sức mình vào sự phát triển liên tục của xã hội. Góp sức càng tốt, càng các thì buôn bản hội càng nhanh tiến bộ, cao nhã và phiên bản thân mỗi cá nhân càng có thời cơ nhiều rộng để thưởng thức và cải thiện chất lượng của việc thụ hưởng. Tra cứu mọi phương pháp để cống hiến là lý tưởng đẹp mắt đẽ, hành động cao thâm đáng được ngợi ca, góp phần nâng cao giá trị của mỗi cá thể trong đời sống.

Cống hiến cho cuộc sống đời thường cũng là một trong những cách để mỗi chúng ta sống hữu ích hơn, có ý nghĩa hơn cùng để được buôn bản hội tôn vinh. Mang đến nên, một định lý trong cuộc sống đời thường mà ai cũng đồng tình : một ánh lửa sẻ chia là một trong ánh lửa lan tỏa, một đồng tiền marketing là một đồng xu tiền sinh lợi. Đôi môi có hé mở new thu nhận ra nụ cười. Bàn tay có mở rộng trao ban, chổ chính giữa hồn mới tràn ngập vui sướng. Thật xấu số cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ riêng đến mình, “sự sống” trong bọn họ rồi cũng sẽ chết dần bị tiêu diệt mòn như nước trong tâm biển Chết. Đó là chưa kể, những hành động trao đi cao cả, những hiến đâng vĩ đại cho loài bạn sẽ trường thọ được lịch sử dân tộc ghi nhận và ngợi ca. Tố Hữu đã từng có lần xúc cồn khi viết:

“Xin giã biệt đời yêu mến nhấtCòn mấy vần thơ, một gắng troThơ gửi chúng ta đường, tro bón đấtSống là mang đến mà bị tiêu diệt cũng là cho”.

(Tố Hữu – bài bác thơ vĩnh biệt cuộc đời)

Cho đi, cống hiến nhiều hơn cho cuộc sống thường ngày này để được nhận lại các hơn. Câu nói “Đừng tìm kiếm mọi phương pháp để hưởng thụ nhưng hãy tìm kiếm mọi cách để cống hiến” thực ra không nhằm mục tiêu phê phán bài toán hưởng thụ. Bởi người nào cũng thấy hưởng thụ là một nhu yếu chính đáng, một hoạt động có lợi cho cuộc sống của mỗi người. Hưởng trọn thụ đó là một trong những cách cực tốt để giảm những áp lực trong cuộc sống thường ngày mà mọi người thường xuyên cần đối mặt. Chẳng buộc phải thế mà lại sau bao đều bộn bề, vất vả của cuộc sống thường ngày mưu sinh, con fan thường mong muốn đến các điểm vui chơi, các nơi có thắng cảnh, di tích lịch sử văn hóa, phần lớn bờ biển lớn đẹp… nhằm thụ hưởng, tiêu dùng các giá trị văn hóa vật chất, lòng tin mà cuộc sống thường ngày đã dành riêng cho.

Hưởng thụ, bởi đó, sẽ không những giúp chúng ta thỏa mãn nhu cầu chính đại quang minh của mình mà còn làm ta tái phân phối sức lao động, có thêm rượu cồn lực, tinh thần để cống hiến được nhiều hơn thế nữa và giỏi hơn mang đến cộng đồng. Trong làng hội hiện đại ngày nay, đắn đo hưởng thụ, thậm chí là còn bị xem là lạc hậu, là “ngố”, là yếu văn minh. Vì thế, biết thưởng thức cũng là biết sống, yêu thương sống, thứ nhất là sống, cống hiến và làm việc cho mình, rồi mang lại là sống và làm việc cho mọi tín đồ (mình do mọi người). Con fan có hiến đâng và cũng đều có quyền được trải nghiệm với nhiều cách thức khác nhau, ở những dạng thức không giống nhau, phụ thuộc vào nhu cầu, sở thích, khả năng, đk của phiên bản thân.

Tuy nhiên, ta không nên lạm dụng dòng quyền được hưởng thụ để có thể chấp nhận được mình quên béng hoặc tiết sút những nghĩa vụ, trọng trách với gia đình và cùng đồng. Mọi người cần đề nghị cân mực hài hòa và hợp lý giữa cống hiến và hưởng thụ. Thậm chí, giữa những hoàn cảnh nào đó của đời sống, cần phải biết hi sinh hoặc đồng ý những thua kém về bản thân nhằm toàn tâm, toàn trí cho việc cống hiến.

Trong thực tế, việc yên cầu sự cân bằng tuyệt đối hoàn hảo giữa trải nghiệm và cống hiến là chuyện ko tưởng. Sự đãi ngộ giành riêng cho những hiến đâng của con tín đồ còn đề nghị tùy trực thuộc vào điều kiện chung, nấc sống phổ biến của cùng đồng, xã hội. Vả lại, gồm có công việc, những hiến đâng không thể rước vật hóa học ra để đo, đếm. Bởi thế, dìm thức về tương quan giữa thưởng thức và cống hiến cần hài hòa và linh hoạt, có như thế ta bắt đầu dễ sống, dễ dàng thăng tiến trong công việc của mình.

Mối dục tình giữa hiến đâng và hưởng thụ có ba biểu lộ cơ bản, từ kia hình thành ba lối sống : có bạn chỉ muốn hưởng thụ mà không muốn hiến đâng hoặc hơi hơn một ít là cống hiến ít nhưng đòi hỏi hưởng thụ cần thật nhiều; có tình nhân cầu trải nghiệm phải thăng bằng với góp sức nên trước khi góp sức thường đưa ra điều khiếu nại thụ hưởng, còn nếu như không sẽ không làm; có người nghĩ đến góp sức nhiều rộng hưởng thụ, trước lúc hưởng thụ.

Bài học nhân thức với hành động:

Hãy biết góp sức chứ không nên chỉ có thể hưởng thụ. Hãy lấy cống hiến làm lẽ sống để hăng hái, xung phong đi vào những nơi trở ngại nhất, gần như phần việc gian truân nhất để có thể phát huy được nhiều nhất mức độ trẻ của bản thân mình đóng góp mang đến xã hội.

Xem thêm: Khối Lượng Tinh Bột Cần Dùng Trong Quá Trình Lên Men Để Tạo Thành 5 Lít Rượu

“Đừng search mọi phương pháp để hưởng thụ nhưng mà hãy tìm mọi cách để cống hiến”. Mỗi chúng ta cần phải khẳng định rõ tứ tưởng : hãy nghĩ đến cống hiến nhiều rộng là tận hưởng thụ. Bao gồm tích cực cống hiến thì mỗi bọn họ mới tất cả hạnh phúc, có điều kiện để cải thiện chất lượng thưởng thức và giá bán trị bản thân. áp dụng vào thực tế đời sống, thanh niên, học viên cần học tập tập, tu chăm sóc thật xuất sắc để tích cực sẵn sàng cho việc cống hiến sau này. Hãy phấn đấu phát triển thành những người góp sức nhiều nhất đến Tổ quốc, đến nhân dân. Lúc ấy sự hưởng thụ chính đáng sẽ mang lại với bọn họ và tổ quốc sẽ không khi nào quên hầu như gì mà bọn họ đã đóng góp.


Tải thêm tài liệu liên quan đến bài viết Hạnh phúc là phải biết góp sức và thưởng thức một biện pháp hợp lí phải biết hi sinh mang đến lý tưởng