"làng tôi"

     

Tôi hỏi phụ vương tôi: “Bố sáng tác bài bác “Làng tôi” trong thực trạng nào?”. Trầm ngâm trong tích tắc để hồi ức lại, ông lờ đờ rãi: “Bố viết bài bác này tặng kèm cho người mẹ con nhân thời cơ cưới. Chỉ vì chưng cuộc phòng chiến xảy ra sớm hơn dự tính nên cha không tổ chức kịp cho bà mẹ con một đám cưới trang trọng trên Hà Nội, khiến cho bố cứ ân hận mãi…

*


Mỗi bọn chúng ta, ai cũng có một nông thôn riêng, dù sinh ra hay là không sinh và bự lên ở đó thì chổ chính giữa hồn chúng ta vẫn không quên và nhắm đến nó. Ta lưu giữ về nó trong những buổi chiều bảng lảng hoàng hôn, trong những buổi nhanh chóng vọng vang tiếng gà gáy sáng, giữa những ngày tết, ngày lễ… chiếc làng bình thường mà nhiệt tình ấy thường hiện về vào ta mỗi lúc nghe câu hát:

“Làng tôi xanh nhẵn tre, Từng giờ đồng hồ chuông ban chiều, giờ chuông nhà thời thánh rung. Đời vẫn vui, Đồng quê yêu dấu, nhẵn cau với con thuyền một cái sông”…

Mùa thu năm 1988, tỉnh giấc ủy, ubnd tỉnh nam Định vẫn mời gia đình nhạc sỹ Văn Cao thuộc với lịch trình Đêm nhạc Văn Cao vị nhà hát Nhạc Vũ Kịch nước ta dàn dựng về màn biểu diễn tại tp Nam Định. Lần đầu tiên nhân dân ở thành phố này new được trải nghiệm trọn vẹn, trực tiếp phần lớn ca khúc bất hủ của Văn Cao. Sau tối diễn, một chỉ huy của thức giấc đã đề xuất ông sáng tác cho quê hương Nam Định một bài xích hát.

Bạn đang xem: "làng tôi"

Cha tôi cười: “Bài hát “Làng tôi” đó là tâm huyết của mình viết cho quê hương đấy”. Đêm ấy, về khách sạn Vị Hoàng, tôi hỏi thân phụ tôi: “Bố sáng sủa tác bài xích “Làng tôi” trong hoàn cảnh nào?”. Tớp một ngụm rượu, trầm ngâm trong giây lát để hồi ức lại, ông chậm rãi: “Bố viết bài này khuyến mãi cho người mẹ con nhân thời cơ cưới. Chỉ vị cuộc chống chiến xẩy ra sớm hơn dự tính nên cha không tổ chức kịp cho mẹ con một đám cưới trang trọng trên Hà Nội, mẹ con chịu đựng thiệt thòi quá, khiến cho bố cứ ăn năn mãi.

Đám cưới của ba và chị em được tổ chức đơn giản và dễ dàng tại một căn nhà dân tại ba Thá ven sông Đáy, chỉ bao gồm vài fan bên đơn vị ngoại còn bên nhà nội không tồn tại ai, tía phải ra bến đò đón được mấy tín đồ cán bộ của Tổng Công đoàn đi công tác làm việc qua dựa vào họ đóng hộ làm đại diện thay mặt của họ đơn vị trai.

Bài “Làng tôi” là món vàng cưới độc nhất bố khuyến mãi cho mẹ”. Buông một giờ đồng hồ thở dài, phụ vương tôi lặng đi trong vài phút rồi new thủng thẳng kể lại cho tôi về hoàn cảnh ra đời của bài xích “Làng tôi”.

Tiếng chuông vọng vang trên khung trời tím đỏ hoàng hôn, giờ đồng hồ chuông tỏa lan cùng bề mặt nước hòa trong giờ mái chèo ì oạp, tiếng chuông run rẩy trên gần như rặng tre ven sông. Tiếng chuông khiến cho tâm hồn mẫn cảm của Văn Cao bồi hồi sao xuyến…Tiếng chuông gửi ông về cùng với miền quê đon đả đầy ắp phần lớn kỷ niệm…

Thôn Hào Kiệt, làng mạc Liên Minh, huyện Vụ phiên bản – nam Định quê hương của Văn Cao vẫn còn đấy nằm trong vùng địch tạm bợ chiếm. Ở chỗ đó, bên dưới mái tranh nghèo vẫn còn người bà bầu già ngày đêm hy vọng ngóng những đứa con trở về.

Làng quê của Văn Cao cũng đều có những rặng tre xanh bao phủ, tỏa bóng non chở bịt cho bằng hữu trẻ chăn trâu nô đùa một trong những trưa hè oi ả. Quê ông cũng có thể có một chiếc sông nhỏ uốn lượn quanh đa số xóm xã cao vút rất nhiều hàng cau, chiều chiều hồ hết tiếng chuông từ nhà thời thánh Trình Xuyên ngân nga trên bầu trời hòa quyện cùng tiếng sáo diều vi vu. đầy đủ âm thanh, phần nhiều hình hình ảnh bình dị đó đã khắc sâu vào trung ương trí Văn Cao, theo ông đi trong cả cuộc đời. Bây giờ Văn Cao mới thực sự cảm giác được điều đó…

Một nét nhạc hốt nhiên ngân vang theo nhịp “Từng tiếng chuông ban chiều, tiếng chuông nhà thờ rung..

Xem thêm: Soạn Bài Chiếc Lược Ngà Lớp 9 5 Sgk Văn 9 (Chi Tiết), Chiếc Lược Ngà

.” và hình hình ảnh “… Bóng cau với phi thuyền một mẫu sông...” chỉ ra trước mắt. Văn Cao lấy vội cây lũ ghi ta bên trên vai và phần đông nốt nhạc trước tiên thánh thót rơi trên phím đàn, giai điệu của bài hát âm vang tỏa lan trên loại sông, thân một chiều mùa xuân se lạnh.

Bài “Làng tôi”của Văn Cao đã ra đời trong cái mùa xuân đầu tiên của cuộc kháng chiến trường kỳ. “Làng tôi” theo chân ông, theo chân những người lính cố kỉnh Hồ, mọi đoàn dân công…trên đầy đủ nẻo đường đất nước.

Tháng 9/1951, tại Đại hôi lễ hội Thanh niên nhân loại tổ chức trên Berlin, bài hát “Làng tôi”của Văn Cao cùng bài bác “Chiều Mátxcơva” của Nga được ban giám khảo đánh giá rất cao, nhưng vày “Làng tôi”có lời ca không phù hợp với tiêu chuẩn chỉnh khi đó, bắt buộc không được giải thưởng, chỉ dìm được bởi khen danh dự.

Xem thêm: Approve Đi Với Giới Từ Gì 2022, Nghĩa Của Từ Approve

Cha tôi còn kể thêm, năm 1980, ông được mời sang dự tiệc thảo âm thanh tại CHDC Đức. Trong một lần đến thăm một nhà thờ tại thành phố Dresden, bất thần Văn Cao được nghe ban nhạc của nhà thờ hòa tấu bài xích “Làng tôi”, ông cảm động trào nước mắt. Hỏi ra new biết: “Làng tôi” được một số nhà thờ bên Đức sử dụng thường xuyên trong số buổi khai lễ.

Thời gian cứ trôi đi, thân phụ tôi sẽ trở về cùng với cõi vĩnh hằng. Tôi chợt nhớ cho một bài xích thơ của ông:

“Thời gian qua kẽ tay/ có tác dụng khô các cái lá/ lưu niệm trong tôi/ Rơi/ Như tiếng sỏi/ trong lòng giếng cạn/ Riêng số đông câu thơ/ Còn xanh/Riêng những bài hát/ Còn xanh…